Ukraine: Một Thắng lợi Bất bạo động

Một chiến dịch tẩy chay các sản phẩm của các công ty thuộc quyền sở hữu hay được biết là có quan hệ mật thiết đối với tập đoàn cai trị ủng hộ Yanukovych và các dân biểu thuộc đảng của ông ta đã đuợc phát động. Các người tổ chức đã nhắm vào hơn 200 cơ sở kinh doanh khắp trong nước Ukraine trong đó có ngân hàng, tiệm ăn, khách sạn, các trung tâm buôn bán, các công ty bán xe hơi, các tổ chức truyền thông trên mạng và qua báo chí, các sản phẩm rượu và các công ty bán sản phẩm sữa. Một số công ty đã phải đóng gói sản phẩm mình thành những sản phẩm không có nhãn hiệu để thu hút lại khách hàng. Nhóm tẩy chay chính trên Facebook có hơn 57.000 hội viên.

Một thế giới mới của quyền lực

Hành động bất bạo động không thể, bởi định nghĩa của chính từ này, đe dọa hay làm hại đến sinh mạng của bất kỳ ai. Phản kháng bất bạo động là, theo định nghĩa, văn minh, là dân sự vì nó được thể hiện qua hành động tại lãnh vực công, nơi mà ai cũng hiểu, qua hơn 2,500 năm trong những xã hội văn minh nhất được xem là tài sản công cộng của người dân.

Giải Oscar cho lòng dũng cảm cá nhân– Người Hùng Thật Sự: Haing S. Ngor

Trong cuốn tự truyện đầy mê hoặc năm 1987 của mình, Sống sót trong Cánh Đồng Chết, ông đã phác họa nỗi thống khổ của mình: “Gió đưa những lời cuối cùng của cô ấy đến tôi không biết bao lần: 'Hãy chăm sóc bản thân nhé, anh yêu'. Cô ấy đã chăm sóc tôi khi tôi bị ốm. Cô ấy đã cứu sống tôi. Nhưng khi đến lượt mình cứu cô ấy, tôi đã thất bại.”

Quebec: Cuộc Cách Mạng Thầm Lặng

Nhìn chung qua các chương trình của Lesage nhằm cải tổ xã hội, ta thấy bước đầu tiên ông làm là “Khai Dân Trí” – Giáo dục là trọng điểm của Cách Mạng Thầm Lặng: Người dân Québecois nói tiếng Pháp được khuyến khích, nâng đỡ, trợ giúp để học hành. Sau nữa là “Chấn Dân Khí” qua các chương trình kỹ thuật và kỹ nghệ nặng gây nên niềm tự hào dân tộc như “Ta có thể làm được,” hoặc “Ta làm chủ lấy nhà ta.” Và sau nữa là cải tổ dân sinh, san bằng sự bất công trong nấc thang xã hội. Điểm cần đáng lưu ý là để cải tổ được dân sinh, chính người dân phải có khả năng tương ứng với địa vị xã hội của họ (một kỹ sư gốc Pháp và kỹ sư gốc Anh phải được đối xử bình đẳng, chứ không phải thực hiện cách mạng vô sản làm xáo trộn trật tự xã hội, như ta đã biết).

 

Cộng hòa? Dân chủ? Có gì khác biệt?

Các chế độ Cộng hòa, từ bản chất của nó, hướng về chính thể tự do, không phải vì các chế độ này được bầu ra bởi các công dân của chính thể đó, nhưng vì chế độ này bị hiến chương hạn chế trách nhiệm và quyền hạn của nhà nước. Sự việc dân chúng bầu ra những người đại diện chẳng liên quan gì với việc tạo ra tự do. Tính nhất quán và hợp lý của bản hiến chương, cũng như sự nguyện ý của những người chấp nhận sống theo bản hiến chương mới là điều làm cho người dân được tự do.

Giáo dục Tự do (Liberal Education) Là Gì?

Khi Hy-lạp bị La-mã chinh phục vào khoảng năm 146 TCN, học thuật Hy-lạp được du nhập sang La-mã và trở thành nền tảng giáo dục cho giới tinh hoa, còn được gọi là liber homo (người tự do) của La-mã và phát triển mạnh mẽ. Người có công trong việc du nhập và phổ biến học thuật Hy-lạp vào La-mã là Cicero; sau một thời gian người La-mã thêm vào các môn thuộc tam khoa và tứ khoa các môn y học và kiến trúc (Perrin, 2011).

Huyền thoại về Chủ nghĩa Xã hội kiểu Scandinavia

Những người theo chủ nghĩa xã hội dân chủ, nhìn chung là những người phản đối chủ nghĩa tư bản toàn cầu và tự do mậu dịch, nhưng các nước Scandinavia hoàn toàn đi theo những thứ đó. Tạp chí The Economist mô tả các nước Scandinavia như "các nước kiên cường theo tự do mậu dịch nhưng chống lại sự cám dỗ của việc can thiệp [vào thị trường] ngay cả để bảo vệ các công ty mang tính biểu tượng." Có lẽ đây là lý do tại sao Đan Mạch, Na Uy và Thụy Điển nằm trong số các quốc gia [có nền kinh tế được] toàn cầu hóa nhất trên toàn thế giới. Các nước này cũng nằm trong top 10 các quốc gia thuận lợi nhất cho kinh doanh.

Chính quyền Đại biểu và Dân chủ

James Madison, một trong những kiến trúc sư chính của bản hiến pháp của Mỹ, đã xem hệ thống đại diện là một phương cách chữa căn bệnh bè phái. Bè phái, theo Madison là “một số công dân, không cần biết là đa số hay thiểu số của toàn thể công dân, kết hợp lại với nhau và được thúc đẩy bởi một nhiệt tình chung, hay bởi quyền lợi chung, đi ngược lại với quyền của những công dân khác, hay ngược lại với quyền lợi tổng hợp và vĩnh cửu của cộng đồng” (Luận đề Liên bang, số 10). Hiển nhiên, nếu một bè phái chỉ là một thiểu số trong cộng đồng chính trị, thì sẽ chẳng có vấn đề gì, bởi vì thủ tục dân chủ về sự bình đẳng của lá phiếu sẽ cho phép đa số đánh bại những quan điểm “ác hại” của phe phái đó. Vấn đề xảy ra nếu bè phái đó lại là đa số. Trong trường hợp này, chính cái mô hình chính quyền đại chúng sẽ cho phép phe đa số “hy sinh cả phúc lợi chung và quyền của những công dân khác cho nhiệt tình và quyền lợi của phe nhóm.” Vấn nạn này vẫn thường được gọi là “sự chuyên chế của đa số.”

 Syndicate content