Chào mừng bạn đến với HVCD

Học Viện Công Dân, một tổ chức phi lợi nhuận, phi chính phủ, 501 (c) (3), được thành lập vào tháng 10, 2005 tại Houston, Texas, nhằm phát huy và quảng bá các kiến thức căn bản về Công Dân Học, về trách nhiệm xã hội, và về các bổn phận, trách nhiệm và quyền lợi công dân tại Việt Nam.

Thông báo các khoá học 2016

Học Viện Công Dân trân trọng thông báo về các khóa học trực tuyến năm 2016. Các khóa học dưới đây được cung cấp miễn phí cho các học viên.

Ghi chú: Khóa BUS1301-216 tạm dừng để tu chính giáo trình cho đến cuối tháng 7 sẽ mở trở lại. Xin thành thật cáo lỗi.

 

Huyền thoại về Chủ nghĩa Xã hội kiểu Scandinavia

Những người theo chủ nghĩa xã hội dân chủ, nhìn chung là những người phản đối chủ nghĩa tư bản toàn cầu và tự do mậu dịch, nhưng các nước Scandinavia hoàn toàn đi theo những thứ đó. Tạp chí The Economist mô tả các nước Scandinavia như "các nước kiên cường theo tự do mậu dịch nhưng chống lại sự cám dỗ của việc can thiệp [vào thị trường] ngay cả để bảo vệ các công ty mang tính biểu tượng." Có lẽ đây là lý do tại sao Đan Mạch, Na Uy và Thụy Điển nằm trong số các quốc gia [có nền kinh tế được] toàn cầu hóa nhất trên toàn thế giới. Các nước này cũng nằm trong top 10 các quốc gia thuận lợi nhất cho kinh doanh.

Chính quyền Đại biểu và Dân chủ

James Madison, một trong những kiến trúc sư chính của bản hiến pháp của Mỹ, đã xem hệ thống đại diện là một phương cách chữa căn bệnh bè phái. Bè phái, theo Madison là “một số công dân, không cần biết là đa số hay thiểu số của toàn thể công dân, kết hợp lại với nhau và được thúc đẩy bởi một nhiệt tình chung, hay bởi quyền lợi chung, đi ngược lại với quyền của những công dân khác, hay ngược lại với quyền lợi tổng hợp và vĩnh cửu của cộng đồng” (Luận đề Liên bang, số 10). Hiển nhiên, nếu một bè phái chỉ là một thiểu số trong cộng đồng chính trị, thì sẽ chẳng có vấn đề gì, bởi vì thủ tục dân chủ về sự bình đẳng của lá phiếu sẽ cho phép đa số đánh bại những quan điểm “ác hại” của phe phái đó. Vấn đề xảy ra nếu bè phái đó lại là đa số. Trong trường hợp này, chính cái mô hình chính quyền đại chúng sẽ cho phép phe đa số “hy sinh cả phúc lợi chung và quyền của những công dân khác cho nhiệt tình và quyền lợi của phe nhóm.” Vấn nạn này vẫn thường được gọi là “sự chuyên chế của đa số.”

Các Nguyên Tắc Bầu Cử Dân Chủ

Bằng cách quyết định một cách hoà bình ai là người có quyền cai trị và bằng công nhận các quyết định của người cai trị là hợp pháp, các cuộc bầu cử cho ta những câu trả lời then chốt mà bất cứ chế độ chính trị nào cũng gặp phải. Các mục đích này có thể đạt được dễ dàng hơn khi một hệ thống bầu cử có những đặc điểm khiến cho nhiều người cùng công nhận là các cuộc bầu cử đã tự do và công bằng. Những yếu tố thuận lợi cho quan điểm đó là quyền bầu cử và việc tham gia bầu cử có tính cách mở rộng nhiều hơn là hạn chế; sự đồng đều trong số phiếu để cho không có số phiếu của nhóm này nhiều hơn số phiếu của nhóm kia; kết quả của cuộc bầu cử phải được quyết định bằng những luật lệ đã ấn định từ trước, và việc gian lận trong khi bỏ phiếu và đếm phiếu phải giảm tới mức tối thiểu có thể thực hiện được.

Sự Giàu Có của Mọi Người: Adam Smith--Người Hùng Đích thực

Smith lập luận, trong một nền kinh tế tự do, không ai có thể đội một vương miện trên đầu và ra lệnh những người khác cung cấp cho anh ta hàng hoá. Để thỏa mãn mong muốn của mình, anh ta phải sản xuất những gì người khác muốn ở một mức giá mà họ có thể mua được. Giá cả gửi tín hiệu để các nhà sản xuất để họ biết thứ gì phải làm nhiều hơn và thứ gì làm ít đi. Đâu có cần  nhà vua phân công nhiệm vụ và ban độc quyền để thấy rằng mọi thứ đã được thực hiện. Giá cả và lợi nhuận sẽ hoạt động như một "bàn tay vô hình," có hiệu quả hơn rất nhiều so với bất kỳ quốc vương hay quốc hội nào. Và sự cạnh tranh sẽ bảo đảm phẩm chất được cải thiện và giá cả được giữ ở mức thấp.

Sự phản bội: Tại sao chủ nghĩa xã hội thất bại ở châu Phi

Ở Mỹ, người giàu nhất là Bill Gates. Ông ta đã kiếm tiền như thế nào? Ông đã kiếm tiền trong khu vực tư nhân bằng cách sản xuất phần mềm máy tính. Ai là người giàu nhất ở châu Phi? Những nguyên thủ quốc gia. Họ đã tạo ra cái gì hoặc sản xuất cái gì để làm giàu? Câu trả lời đơn giản: không gì cả! Họ trở nên giàu có bằng cách sử dụng quyền lực và đặc quyền để cướp đoạt từ những người dân đau khổ của họ. Các lãnh đạo châu Phi đã phản bội chúng ta. Trở lại những năm 1960, họ đã cam đoan: "Chỉ có chủ nghĩa xã hội mới cứu vớt được Châu Phi!" Nhưng trong thực tế "chủ nghĩa xã hội ngân hàng Thụy Sĩ " của họ đã phá hủy châu Phi, cho phép họ chiếm đoạt và cướp bóc kho bạc nhà nước để chuyển vào các tài khoản cá nhân tại các ngân hàng Thụy Sĩ và các ngân hàng nước ngoài khác.

Ý nghĩa Đích thực của Lòng Yêu Nước

Hãy đọc Tuyên ngôn Độc lập lần nữa. Hoặc, nếu bạn giống như hầu hết người Mỹ hiện nay, hãy đọc bản tuyên bố đó tối thiểu lần đầu tiên. Tất cả nằm ở trong đó cả đấy. Tất cả mọi người sinh ra đều bình đẳng. Họ được Đấng Tạo hóa, chứ không phải chính quyền, ban tặng những quyền bất khả chuyển nhượng. Đứng đầu trong những quyền đó là quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc. Chính quyền phải bị giới hạn trong việc bảo vệ hòa bình và gìn giữ các quyền tự do của chúng ta, và hành vi của chính quyền phải được sự đồng ý của người dân. Đó là quyền của một dân tộc tự do để dẹp bỏ đi cái chính quyền đã huỷ hoại những mục đích chính của chính quyền, như những Nhà Lập Quốc của chúng ta đã thực hiện qua một hành động cao cả của dũng khí và thách thức [nước Anh] từ hơn hai trăm năm trước.

 Syndicate content